Vợ Hợp Pháp - Chương 5
đừng gọi anh như vậy.”
Anh ta bước lên, định tiến lại gần tôi.
Khắc Lâm liền chắn ngay trước.
“Hàn Viễn Kỳ.”
Tôi lên tiếng, giọng phẳng lặng.
“Giữa chúng ta đã không còn liên quan. Đơn ly hôn, luật sư của tôi sẽ liên hệ anh.”
“Không!”
Anh ta bật thốt đầy kích động.
“Anh không đồng ý ly hôn!”
Anh ta vòng qua Khắc Lâm, bước nhanh đến trước mặt tôi.
Mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại vì van xin.
“Tố An, anh biết anh sai rồi. Anh thật sự biết sai rồi.”
“Em xem… đây là báo cáo dự án anh vừa hoàn thành.”
Anh ta lôi từ cặp một tập tài liệu dày, nhét vào tay tôi.
“Cho anh thêm một cơ hội được không? Anh có thể trao cả Hàn thị cho em… thậm chí là cả mạng sống của anh… Chỉ cần em đừng rời bỏ anh…”
Vừa dứt lời, anh ta phịch xuống, quỳ trước mặt tôi.
Người đàn ông từng cao ngạo không ai sánh được, lúc này lại giống như một đứa trẻ bất lực, quỳ rạp dưới chân tôi mà khóc đến nức nở.
Trong lòng tôi chỉ còn lại một khoảng bình lặng đến lạnh lẽo.
“Hàn Viễn Kỳ, anh quỳ muộn rồi.”
Tôi nhìn anh ta, từng chữ rơi xuống rõ ràng.
“Hôm đó trong căng tin, tôi muốn anh quỳ vì phẫn nộ và tủi nhục. Tôi cần anh cho tôi một thái độ, một sự công bằng.”
“Còn bây giờ anh quỳ… là để níu kéo một người đã hoàn toàn thất vọng về anh.”
Tôi đặt tập hồ sơ trở lại vào tay anh ta.
“Anh là một thương nhân giỏi, nhưng… không phải một người chồng xứng đáng.”
“Tay tôi đã hết bỏng, sẹo cũng mờ đi rồi. Nhưng có những thứ… một khi đã vỡ thì mãi mãi không thể lành.”
Tôi giơ mu bàn tay đã hồi phục lên, để anh ta nhìn cho rõ.
Sau đó, tôi quay lại, chủ động nắm lấy tay Khắc Lâm.
“Giới thiệu một chút, đây là Khắc Lâm, bạn trai tôi.”
“Chúng tôi chuẩn bị kết hôn.”
Câu nói cuối cùng ấy đánh sập hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng trong đáy mắt Hàn Viễn Kỳ.
Tia sáng mỏng manh còn sót lại trong đôi mắt anh ta vụt tắt. Cả người anh ta như mất hết sức lực, ngồi bệt xuống nền đất.
Tôi không quay đầu lại nữa.
—
Sau này tôi nghe nói, Hàn Viễn Kỳ đã ký vào đơn ly hôn, chuyển phần lớn tài sản đứng tên mình sang cho tôi như một cách bù đắp.
Rồi, anh ta rời khỏi đất nước… và không bao giờ trở lại.
Còn tôi và Khắc Lâm, đã tổ chức một buổi lễ cưới ấm cúng.
Ngày cưới hôm ấy, trời xanh trong, nắng nhẹ, đẹp đến lạ kỳ.
Khắc Lâm đeo nhẫn cho tôi, cúi đầu hôn tôi.
Anh thì thầm.
Có thể bạn quan tâm
“Tố An, vợ yêu của anh, quãng đời còn lại… xin được chăm sóc em thật tốt.”
Tôi nhìn vào đôi mắt dịu dàng chứa đầy thương yêu ấy, mỉm cười khẽ gật đầu.
“Vâng.”
Tôi biết, lần này… mình đã không chọn sai.
Người đàn ông từng khiến tôi rơi xuống vực sâu ấy đã dạy tôi học cách đứng dậy.
Còn người đàn ông đang đứng trước mặt tôi sẽ nắm tay tôi, đi cùng tôi tới tận chân trời rực rỡ ánh sáng.
Năm thứ ba sau khi tôi và Khắc Lâm kết hôn, tôi sinh một bé trai.
Anh đặt tên con là Minh Dương – mang ý nghĩa rực rỡ như mặt trời.
Anh nói, anh hy vọng con trai chúng tôi sẽ sống dưới ánh sáng – ấm áp và quang minh.
Minh Dương vừa tròn một tuổi đã biết đi chập chững.
Mỗi khi cười, đôi mắt cong cong giống hệt tôi, bên khóe môi còn hiện ra hai lúm đồng tiền giống y Khắc Lâm.
Một buổi chiều, Khắc Lâm bế Minh Dương đứng trước cửa sổ lớn, cùng con nhìn xuống khu vườn.
Anh kiên nhẫn chỉ những bông hồng đang nở, giọng nhẹ đến mềm lòng.
“Màu đỏ đấy, giống màu son hôm nay mẹ con đánh. Đẹp lắm.”
Minh Dương cười khanh khách, bàn tay nhỏ mũm mĩm chộp lấy cằm bố.
Điện thoại tôi khẽ rung.
Là một email cảm ơn từ quỹ từ thiện trẻ em quốc tế.
Tôi biết… là Hàn Viễn Kỳ.
Năm nào anh ta cũng dùng danh nghĩa tôi để quyên góp cho nhiều tổ chức.
Tôi không biểu lộ gì, vuốt màn hình và xóa email.
Khắc Lâm quay đầu, đưa tay về phía tôi.
“Lại đây, vợ yêu.”
“Minh Dương đang gọi mẹ đấy.”
Tôi bước tới, ôm lấy sinh mệnh nhỏ mềm mại ấm áp đang nằm trong tay anh.
Minh Dương lập tức vòng tay ôm cổ tôi, đặt lên má tôi một cái hôn ướt át.
Khắc Lâm vòng tay ôm hai mẹ con, cằm nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu tôi.
“Tố An, em nhìn xem.”
“Mặt trời nhỏ của chúng ta bây giờ biết chạy, biết cười rồi.”
Tôi tựa vào ngực anh, gật đầu thật chặt.
Phải.
Lần này… tôi đã tự tay nắm lấy ánh mặt trời của đời mình.
*****
Nhìn lại quãng đường đã đi qua, tôi mới nhận ra có những mối nhân duyên đến chỉ để dạy ta cách trưởng thành, còn những mối nhân duyên ở lại là để ta hiểu thế nào là an yên thực sự. Từ khoảnh khắc bước chân ra khỏi tập đoàn Hàn, rời khỏi căn hộ từng là nơi tôi từng tin rằng sẽ cùng Hàn Viễn Kỳ xây dựng cả đời, tôi đã đặt dấu chấm hết cho một đoạn ký ức nhiều nước mắt. Nhưng chính từ dấu chấm ấy, một cuộc đời mới cũng bắt đầu mở ra.
Cuộc sống bên cạnh Khắc Lâm bình yên một cách kỳ lạ. Không có những giông bão, không có những cuộc tranh cãi căng thẳng, không có những đêm dài mệt mỏi vì phải chờ đợi ai đó tìm thấy mình giữa bộn bề công việc và những ưu tiên khác. Từng việc nhỏ anh làm – chén nước ấm khi tôi mệt, câu hỏi thăm khi tôi im lặng, cái nắm tay nhẹ mỗi khi tôi hơi chùng xuống – đều như một chỗ tựa mà tôi chưa từng biết mình cần đến vậy.
Sau khi kết hôn, chúng tôi chuyển tới một căn nhà có khu vườn nhỏ phía sau. Mỗi buổi sáng, mặt trời xuyên qua tấm rèm mỏng, chiếu lên những bức tranh tôi vẽ dở, còn Khắc Lâm thì đã pha sẵn cho tôi một ly nước ấm. Có những ngày anh phải tăng ca ở văn phòng kiến trúc, nhưng dù muộn đến đâu, anh vẫn gửi cho tôi một tin nhắn: “Vợ yêu ngủ trước đi, về anh sẽ ôm.” Chỉ một câu ấy thôi, cũng đủ để trái tim tôi yên ổn hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào.
Rồi ngày Minh Dương ra đời, tôi mới cảm nhận trọn vẹn thế nào là “được yêu thương trọn vẹn”. Khắc Lâm bế con trong lòng, đôi tay vẫn hơi run vì xúc động, liên tục lặp lại: “Cảm ơn em, cảm ơn em.” Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng mọi nỗi đau năm xưa, dù có sâu đến đâu, cũng được ai đó nhẹ nhàng lấp đầy bằng sự dịu dàng không lên tiếng.
Minh Dương lớn rất nhanh, lanh lợi và cười nhiều.



